Mất chiếc điện thoại, cô gái mất luôn bằng chứng rằng mình từng hạnh phúc

Mất chiếc điện thoại, cô gái mất luôn bằng chứng rằng mình từng hạnh phúc · Avonetics
Apple iPhone 13 Mini
Unlocked. Tested for battery health and guaranteed to come with a battery that exceeds 80% of original capacity.. Inspected and guaranteed to have minimal cosmetic damage, which is…
See it →
Có những mất mát không thể quy ra tiền, và câu chuyện này là một trong số đó.
Cô để chiếc điện thoại cũ nằm trên bàn phòng khách và dặn cả nhà đừng đụng vào. Nó chỉ là một cái máy cũ, đã tắt nguồn, không còn dùng được để gọi cho ai.
Read nextBị 'Băng Hoại' Cảm Xúc Và Sương Mù Tuổi 31: Khi Bộ Não Tự Ngắt Kết Nối Để Tự Bảo Vệ Bản Thân
Nhưng bên trong là ảnh tuổi thơ cô, vài tấm hồi cô còn là em bé, ảnh chụp cùng người mẹ đã mất, ảnh chụp lại những lá thư bố gửi cho cô khi ông ở tù, và ảnh cô đùa giỡn ngớ ngẩn cùng vài người bạn cuối cùng mà đời cô từng có.
Một hôm nó biến mất.
Bà cô đã bán nó đi, lấy vài đồng bạc lẻ.
Bà nói bà tưởng đó là chiếc điện thoại cũ và hỏng của mẹ cô. Máy tắt nguồn nên bà nghĩ nó đã chết, và bà thì không biết điện thoại vận hành thế nào.
Bà không hỏi cô lấy một câu.
Cô trốn vào phòng và gục xuống. Đầu nhức buốt, buồn nôn, và cô mô tả đó là cái đau không tài nào tưởng tượng nổi ập đến thêm một lần nữa, đúng vào ngày cô tưởng mình đã tạm ổn.
Nhưng phần khiến câu chuyện này khác với mọi câu chuyện mất đồ khác nằm ở những gì cô viết tiếp theo.
Cô không khóc vì mấy tấm ảnh. Cô khóc vì cô gái trong những tấm ảnh đó.
Cô viết rằng những ký ức ấy nhắc cô nhớ về mình ngày xưa, chỉ là một đứa trẻ, nhưng đó dường như là lần cuối cùng cô thật sự hạnh phúc và cuộc đời còn nguyên vẹn. Là lần cuối cô có những người bạn thân thật lòng quan tâm.
Mọi người và mọi thứ cô trân quý đều đã biến mất khỏi đời cô. Kể cả cái tôi ngày cũ, cái tôi còn biết mong đến ngày mai.
Chiếc điện thoại đó, theo lời cô, từng được cầm bởi phiên bản khỏe mạnh và hạnh phúc của cô, trước khi mọi thứ tuột dốc không phanh.
Cô nói cô không thể nhìn lại con người mình từng là, trước khi cơ thể cô biến thành thế này và đầu óc cô thành một mớ sương mù. Người con gái có quá nhiều sức sống trong ánh mắt ấy, cô viết, đã đi mất và bị lãng quên vĩnh viễn.
Và bây giờ cô không còn cách nào nhìn lại để nhớ mẹ mình trông ra sao trước khi bà đổ bệnh.
Dòng cuối cùng là dòng nặng nhất: việc bám vào những ký ức cũ là một trong những lý do giúp cô chịu nổi cơn đau bất tận của việc thức dậy mỗi sáng và ước gì mình chưa từng được sinh ra.
Phản ứng của cộng đồng chia thành hai nửa rất rõ.
Một người bình luận nói rằng họ rất tiếc cho chuyện đã xảy ra, nhưng tại sao lại để chiếc điện thoại ở một chỗ kỳ lạ như vậy, sao không tìm một nơi an toàn để cất.
Một người khác nói ngắn hơn: nếu quý đến thế thì sao lại để nó nằm chỏng chơ.
Sony WH-1000XM5 headphones
Whether you work in a noisy office or travel often, Sony WH-1000XM5 headphones deliver outstanding noise cancellation and exceptional comfort. They are ideal for anyone who wants to stay focused or enjoy rich, detailed audio anywhere. Check out the link in the episode description.
Learn more →
Những lời đó bị phản pháo dữ dội.
Một người khác lập luận rằng ai lại đi bán đồ không phải của mình, và tại sao lại đi bán một chiếc điện thoại khi chính mình chẳng biết gì về điện thoại.
Người này cũng đặt câu hỏi thực tế nhất trong toàn bộ cuộc tranh luận: bà đã bán bằng cách nào, và liệu có cách nào liên hệ người mua để giải thích rồi xin chuộc lại hay không.
Đó là tia sáng duy nhất. Nếu chiếc máy chưa bị xóa dữ liệu, những tấm ảnh vẫn còn nguyên vẹn ở đâu đó.
Câu chuyện chạm vào một nỗi sợ rất phổ biến mà ít người gọi tên: nỗi sợ rằng mình không còn là người mình từng là. Với những người sống chung với bệnh tật hoặc trầm cảm kéo dài, ảnh cũ không chỉ là kỷ niệm. Nó là bằng chứng rằng phiên bản kia của họ có thật, rằng họ từng cười như thế, từng được vây quanh bởi bạn bè như thế.
Mất bằng chứng đó, người ta không chỉ mất quá khứ. Người ta mất luôn lý lẽ để tin rằng mình có thể trở lại.
Trong cùng tập, chương trình còn kể một câu chuyện thứ hai nối vào đúng mạch ấy.
Một cô gái lần đầu thật sự đi trị liệu tâm lý, sau một trải nghiệm tệ hại hồi cấp ba khi bị ép gặp một nhà trị liệu lớn tuổi theo đạo, trong khi cô là một phụ nữ đồng tính lớn lên trong gia đình Công giáo và phần lớn tổn thương đến từ chính nơi đó.
Lần này cô hợp với nhà trị liệu ngay lập tức. Cô thấy an toàn. Cô bắt đầu nói ra những điều chưa từng nghĩ mình dám nói.
Rồi lịch gặp bị giãn ra hai tuần một buổi. Cô không muốn nhưng vẫn gật đầu, vì cô vốn rất khó khăn trong việc xin giúp đỡ.
Sau hai lần chờ đủ hai tuần, cô nhắn tin xin được quay lại lịch hằng tuần. Nhà trị liệu trả lời tử tế, nói rằng cô trân trọng việc được cho biết.
Và cô vẫn không sao rũ bỏ được cảm giác rằng mình bị ghét.
Một người vừa mất mối liên kết cuối cùng với quá khứ. Một người vừa tìm được mối liên kết an toàn đầu tiên và đang run rẩy vì sợ làm hỏng nó.
Hai host của chương trình sẽ chia phe, tranh luận và đưa ra phán quyết cho cả hai câu chuyện trong tập podcast tuần này.