Sống Ở Châu Âu Với 17 Euro Một Ngày — Và Thấy Tội Lỗi Vì Muốn Ăn Một Bữa Tử Tế

Sống Ở Châu Âu Với 17 Euro Một Ngày — Và Thấy Tội Lỗi Vì Muốn Ăn Một Bữa Tử Tế · Avonetics
Có những nỗi khổ rất lạ, và đây là một trong số đó: bạn đang đi du lịch châu Âu, đang sống giấc mơ của chính mình, nhưng không dám bước vào một quán ăn.
Một phượt thủ đang xuyên châu Âu vừa kể lại tình cảnh của mình từ Budapest. Ngân sách trung bình của người này là 17 euro mỗi ngày — và con số đó đã bao gồm cả chỗ ngủ.
Read nextGóc Khuất Khách Sạn: Trưởng Lễ Tân Phát Hiện Nhân Viên Mới Mang Tiền Án Giết Người Vẫn Được Sếp Nâng Đỡ
"Tôi đang có một chuyến đi vui vẻ với ngân sách này," người này viết. Vấn đề nằm ở chỗ khác.
Mỗi khi nghĩ đến chuyện đi ăn một bữa tử tế, hay tự thưởng cho mình bất cứ thứ gì, người này lại thấy tội lỗi và có cảm giác đang phung phí. Không phải vì hết tiền. Chỉ đơn giản là không nuốt trôi được cảm giác đó.
Câu hỏi đặt ra rất thật: có ai từng như vậy chưa, và mọi người xử lý thế nào? Nghiến răng tiếp tục tiết kiệm, hay cứ tiêu rồi sống chung với nỗi áy náy?
Người này cũng nói rõ bối cảnh: Budapest đắt hơn dự tính, và chặng tiếp theo là Serbia rồi Montenegro trong vài ngày tới.
Cộng đồng du lịch phản ứng gần như tức thì — và chia thành hai phe rõ rệt.
Phe đông đảo hơn nói thẳng: nới tay ra.
"Tự thưởng cho mình một ngày ở nhà tắm khoáng Budapest đi," một người gợi ý. "Không cần chọn cái to nhất đâu, có những chỗ giá tốt hơn nhiều."
Người này nói tiếp một câu khiến nhiều người gật gù: tiết kiệm là một chuyện, nhưng khi ngân sách bắt đầu khiến bạn thấy tội lỗi và ngăn bạn tận hưởng, thì đã đến lúc xem lại thứ tự ưu tiên.
"Chẳng có giải thưởng nào cho người đi rẻ nhất cả," người này viết. "Bạn không muốn về nhà với nỗi tiếc nuối. Khi nhìn lại, bạn muốn ký ức của mình là về những gì bạn đã làm, chứ không phải về số tiền bạn đã tiết kiệm được."
Một người khác đưa ra công thức thực dụng hơn: cân bằng ngay bên trong chuyến đi.
"Hồi ở Ý tôi cũng khá tiết kiệm," người này kể. Những lúc tự thưởng mà không thấy áy náy là khi thử một món ở đúng nơi nổi tiếng về nó — chẳng hạn món Amatriciana ở Rome, tại một nhà hàng tử tế.
Lý do không áy náy rất đơn giản: những bữa khác trong ngày, họ chỉ mua một quả chuối và thanh protein ở siêu thị.
Một giọng khác gọn lỏn và ấm áp: "Tôi từng đi kiểu đó rồi, cứ tận hưởng đi ông bạn."
Nhưng thú vị nhất là nhánh gợi ý những cách tự thưởng gần như không tốn tiền.
Your brand, right here.Reach story-obsessed listeners in 45+ languages → advertise on Avonetics"Đi bộ thật lâu ở những khu đẹp, ngồi trong công viên với một món ăn vặt, canh ngày miễn phí của bảo tàng, ghé tiệm bánh địa phương, viết nhật ký, tán gẫu với mọi người ở nhà nghỉ, và ngắm hoàng hôn," một người liệt kê.
Một người khác chia sẻ thói quen riêng từ thời đi siêu tiết kiệm: mua "kỷ vật" ở các tiệm đồ cũ. Một chiếc khăn tay. Một chiếc áo len đan tay. Một cái bình rót nhỏ.
"Mỗi lần tôi nhìn hoặc dùng những món đó, ký ức về nơi ấy và những gì tôi đã làm ùa về," người này viết. Họ cũng nói viết nhật ký giúp thấm đẫm trải nghiệm và tăng tỷ lệ giá trị trên chi phí.
Câu chốt của người này có sức nặng riêng: thái độ bạn mang vào những niềm vui giản dị — ngồi ghế đá ăn bánh mì phô mai siêu thị ngắm bình minh, trò chuyện với một ông cụ trong công viên — có thể khiến một ngày rẻ tiền trở nên vô giá.
Còn phe thứ hai thì bận thắc mắc một chuyện hoàn toàn khác: con số đó có thật không?
"17 euro bao gồm cả chỗ ở?? Bằng cách nào?" một người hỏi.
"Đi châu Âu với 17 euro một ngày mà vẫn dư tiền — làm sao bạn làm được?" một người khác truy vấn.
Giọng hoài nghi nhất khẳng định điều đó là bất khả thi: kể cả ở nhà nghỉ rẻ nhất, nơi công nhân nhập cư trọ, cũng không thể xuống mức đó.
Nhưng ngay trong phe hoài nghi cũng có người ngả mũ. "17 euro một ngày là quá tiết kiệm trong sổ sách của tôi rồi," một người viết — bình luận được ủng hộ nhiều nhất trong cả câu chuyện.
Và đó chính là chỗ hai phe va vào nhau. Một bên nói kỷ luật tài chính là thứ mua thêm thời gian trên đường — thêm Serbia, thêm Montenegro. Bên kia nói không có bảng tính chi tiêu nào đáng giá bằng một buổi chiều ngâm mình trong nhà tắm khoáng.
Gợi ý cuối cùng, có lẽ là dễ thực hiện nhất, đến từ một người rất thẳng thắn: thi thoảng hãy mua ít phô mai ngon hoặc đồ nguội chất lượng. Không hẳn nằm trong ngân sách, nhưng coi như một cú phá lệ.
Hai host của chương trình sẽ mổ xẻ câu chuyện này — và phân xử xem nỗi áy náy kia là kỷ luật hay là tự hành xác — trong tập podcast mới nhất.