Đặt xong hết mới hỏi: “Năm ngày ở Ibiza một mình có quá dài không?”

Đặt xong hết mới hỏi: “Năm ngày ở Ibiza một mình có quá dài không?” · Avonetics
adidas Men's Camouflage Track Pants
adidas Men
See it →
Anh 26 tuổi, người Liban, và tuần sau là chuyến đi một mình thật sự đầu tiên của đời anh.
Vấn đề là mọi thứ đã đặt xong. Khách sạn trả tiền. Vé máy bay trả tiền. Không đổi được nữa.
Read nextSống Ở Châu Âu Với 17 Euro Một Ngày — Và Thấy Tội Lỗi Vì Muốn Ăn Một Bữa Tử Tế
Nên anh không hỏi nên đi đâu. Anh hỏi một câu đáng sợ hơn: cái khung của chuyến đi này có sai không, trước khi anh bị kẹt trong chính nó?
Lịch trình như sau. Barcelona 27 đến 30 tháng 8, rồi bắt tàu xuống Valencia. Valencia từ 30/8 đến 6/9, làm việc từ xa, chỉ rảnh sau khoảng 16h30. Ibiza từ 6 đến 11/9. Madrid từ 11 đến 16/9 để xem F1.
Các điểm cố định không thể dời: Sagrada Familia, Armin chơi ở UNVRS đêm mùng 7, Garrix ở Ushuaia đêm mùng 10, và tấm vé khán đài ba ngày cho chặng đua.
Ngân sách thì không dư dả. Anh ăn menu del dia buổi trưa và mua đồ siêu thị cho bữa sáng. Tiền đã dồn hết vào mấy đêm nhạc và vé đua.
Hai nỗi lo cứ lặp lại trong đầu anh.
Một: năm ngày ở Ibiza, một mình, không xe. Có hai đêm club, một ngày đạp xe quanh Formentera, còn lại là biển.
Hai: nguyên một tuần ở Valencia mà chỉ ra đường được sau 16h30. Ai cũng bảo Valencia là phần hay nhất của Tây Ban Nha, còn anh thì ngồi trong phòng suốt nửa ban ngày.
Anh không phải dạng đi mà không chuẩn bị. Ở Valencia anh đã xếp sẵn mấy buổi trao đổi ngôn ngữ, một lớp salsa và vài câu lạc bộ chạy bộ. Ở Ibiza anh mua thẻ giao lưu của Hostelworld. Anh cũng đọc rất kỹ về vụ đình công ở sân bay Barcelona.
Và rồi cộng đồng du khách chia làm hai phe.
Phe đông hơn nói: cứ đi đi, khung đó ổn.
Một người chỉ ra điều mà chính anh quên tính: ở Valencia, dù ra khỏi nhà lúc 16h30 thì vẫn còn ít nhất bốn tiếng nắng, vì trời tối rất muộn. Nửa ngày “mất” đó thật ra không mất.
Một người khác thêm rằng Valencia có tour pub crawl khá được. Một người nữa hào hứng khoe rằng họ còn không biết thành phố này có Bioparc, và định ăn cắp ý tưởng đó cho chuyến đi sau của mình.
Về Ibiza, một người phân tích rất thực tế: năm ngày không có xe vẫn làm được, chỉ cần ở Playa d’en Bossa hoặc trong thị trấn rồi bắt taxi tới club.
Người đó còn nhắc một chi tiết cứu cả lịch trình: cuối tuần F1 ở Madrid dù sao cũng sẽ ngốn hai ngày.
Phe kia thì ngắn gọn và sắc.
Một người nói thẳng: sai rồi, đi Ibiza trước đi, rồi cảm ơn tôi sau.
Men’s Retro Track Jackets
Men’s Retro Track Jackets, Relaxed Fit · Fashion
See it →
Một người khác đưa ra hình ảnh khó chịu nhất trong cả cuộc tranh luận: một tuần ở Valencia sau 16h30 phần lớn sẽ là đi tới đi lui đúng một đoạn bờ nước. Bảy ngày không phải bảy ngày. Nó là một ngày lặp lại bảy lần.
Một người nữa gạt luôn tiền đề ban đầu: chưa chắc Valencia là phần hay nhất của Tây Ban Nha đâu.
Và có một bình luận rất thật: tôi sẽ không bao giờ đi Ibiza, càng không đi một mình. Rồi người đó tự thêm: nhưng mà tôi cũng đâu còn 26 tuổi nữa.
Đó chính là chỗ cả hai phe cùng đúng. Hai đêm club trong năm ngày nghĩa là ba ngày trống, một mình, trên hòn đảo đắt nhất trong cả chuyến. Ba ngày đó có thể là ba ngày đẹp nhất đời, hoặc ba ngày dài nhất đời, tuỳ vào việc anh có chủ động bắt chuyện hay không.
Còn câu hỏi lớn hơn thì không ai trả lời hộ được: khi vé đã mua và phòng đã trả tiền, lời khuyên “đáng lẽ nên đảo lịch” còn giá trị bao nhiêu?
Mà hoá ra, cùng một nỗi sợ tối ưu sai chỗ đó lại đang hành hạ một người khác, ở nửa kia địa cầu.
Người này vừa mua vé đi El Salvador, dưới 600 đô một chút. Hãng bay bị chê nhiều, anh đã đọc hết mấy câu chuyện kinh dị.
Rồi anh thấy một vé rẻ hơn khoảng 200 đô, bay đi Costa Rica.
Vấn đề là Costa Rica đắt hơn El Salvador rất nhiều khi đã đặt chân xuống. Ăn, ngủ, đi lại — tất cả đều cộng dồn.
Câu hỏi của anh gọn lỏn: liệu Costa Rica có nuốt sạch khoản tiết kiệm 200 đô đó không?
Còn một lý do nữa, ít liên quan tới tiền. Anh nghe nói Costa Rica giờ đã rất du lịch hoá, trong khi thứ anh tìm là cái gì đó thư giãn hơn, gồ ghề hơn, ít được đánh bóng hơn. Anh nghĩ El Salvador hợp hơn.
Anh từng đi Guatemala và Nicaragua, và nói rằng anh thật sự sốc vì vé máy bay mấy năm gần đây đắt lên nhanh đến vậy.
Hai câu chuyện, một bài toán: người ta luôn tính rất kỹ con số dễ nhìn thấy nhất, rồi bỏ quên con số quyết định cả chuyến đi.
Hai host của chương trình sẽ mổ xẻ cả hai câu chuyện này trong tập podcast mới nhất — và họ sẽ phải chốt phán quyết, không được hoà.