Cái Kết Nào Cho Little Shop Of Horrors? Cuộc Chiến Giữa Nghệ Thuật Đen Tối Và Sự Thỏa Hiệp Rực Rỡ

Cái Kết Nào Cho Little Shop Of Horrors? Cuộc Chiến Giữa Nghệ Thuật Đen Tối Và Sự Thỏa Hiệp Rực Rỡ · Avonetics
Năm 1986, bộ phim nhạc kịch kinh điển Little Shop of Horrors ra mắt khán giả toàn cầu và nhanh chóng trở thành một tác phẩm cult được yêu thích bậc nhất. Thế nhưng, đằng sau những giai điệu bắt tai và chú cây ăn thịt người ngộ nghĩnh Audrey II là một trong những cuộc tranh cãi hậu trường nảy lửa nhất lịch sử Hollywood: Liệu cái kết tươi sáng trên rạp hay bản cái kết đen tối ban đầu của đạo diễn Frank Oz mới là phiên bản chân thực nhất?
Trong phiên bản chiếu rạp chính thức, anh chàng Seymour vụng về đã dùng dây điện tiêu diệt quái cây Audrey II trong một vụ nổ ngoạn mục. Seymour cứu được người yêu Audrey, cả hai dọn về ngôi nhà trong mơ ở vùng ngoại ô. Mọi thứ kết thúc trong nụ cười hạnh phúc, chỉ điểm xuyết một chút hài hước đen tối khi một mầm cây Audrey III nho nhỏ mỉm cười bí ẩn trong khu vườn của họ.
Read nextTừ Rocker Đến Đạo Diễn Kinh Dị Và Cam Kết 30 Phim Chiếu Rạp Làm Rúng Động Hollywood
Thế nhưng, phiên bản Director's Cut ban đầu lại là một thảm kịch hoàn toàn trái ngược. Cả Audrey lẫn Seymour đều trở thành mồi ngon cho quái cây. Sau đó là một trường đoạn kéo dài tàn phá toàn bộ thành phố New York với quy mô hoành tráng không kém gì các bộ phim quái vật Godzilla. Toàn bộ hình ảnh này được thực hiện bằng kỹ xảo múa rối thủ công vô cùng đắt đỏ và công phu.
Nhà sản xuất David Geffen lúc bấy giờ đã chi ra hàng triệu đô la để đạo diễn Frank Oz thực hiện trọn vẹn cái kết đen tối đúng như bản kịch sân khấu gốc. Tuy nhiên, các buổi chiếu thử cho khán giả lại biến thành thảm họa tâm lý. Khán giả đại chúng yêu mến nhân vật Seymour và Audrey trên màn ảnh đến mức họ không thể chấp nhận việc hai nhân vật này bị sát hại. Những phản ứng dữ dội từ khán giả chiếu thử đã buộc nhà sản xuất phải đưa ra quyết định tàn nhẫn: hủy bỏ toàn bộ trường đoạn hoành tráng và quay lại một cái kết có hậu.
Cuộc tranh luận giữa hai phiên bản vẫn tiếp diễn xôn xao suốt nhiều thập kỷ. Một khán giả nhận xét rằng việc giữ lại cái kết tươi sáng là hoàn toàn hợp lý, bởi Seymour trên phim được xây dựng giàu lòng trắc ẩn hơn rất nhiều so với bản kịch gốc, do đó anh xứng đáng có một kết thúc viên mãn. Người này cũng cho rằng trường đoạn tàn phá thành phố quá dài và làm lệch đi không khí ấm cúng, tinh tế của bộ phim.
Your brand, right here.Reach story-obsessed listeners in 45+ languages → advertise on AvoneticsNgược lại, một người xem khác tranh luận rằng bản Director's Cut mới thể hiện trọn vẹn thông điệp cảnh báo về lòng tham vô đáy của con người. Việc thay đổi thành một cái kết ngọt ngào đã biến một câu chuyện răn đe sâu sắc thành một bộ phim cổ tích dễ dãi. Thêm vào đó, việc cắt bỏ công sức kỹ xảo múa rối đỉnh cao của Frank Oz là một tổn thất vô cùng nuối tiếc cho nghệ thuật điện ảnh.
Sự đánh đổi giữa giá trị nghệ thuật nguyên bản và thị hiếu khán giả không chỉ dừng lại ở Little Shop of Horrors. Nhìn sang những thương hiệu điện ảnh lừng lẫy như Rocky hay Austin Powers, người ta cũng thấy một kịch bản tương tự. Rocky khởi đầu là một câu chuyện độc lập đầy cảm xúc về sự vươn lên của một tay đấm vô danh, nhưng càng về sau lại càng sa đà vào những cuộc phô diễn cơ bắp hoành tráng ráo rảnh. Austin Powers cũng dần mất đi nhịp điệu hài hước tinh tế ban đầu để chạy theo những mảng miếng lặp lại.
Khi các nhà làm phim quá chú trọng vào việc chiều lòng đám đông hoặc cố tình phóng đại quy mô tác phẩm, cái hồn cốt ban đầu rất dễ bị đập tan. Câu chuyện về những cái kết bị bỏ dở và sự suy thoái của các thương hiệu phim đình đám tiếp tục là bài học đắt giá cho Hollywood ngày nay.
Những góc khuất hậu trường gay cấn cùng cuộc tranh luận nảy lửa giữa hai phiên bản kết phim này sẽ được hai host phân tích tỉ mỉ trong tập podcast Cắt Cảnh tuần này.